Từng người một tự mình dâng đến, hơn nữa liên tục đánh hai trúc cơ kỳ, Đỗ Cách đã có kinh nghiệm. Sau khi xông lên, dù có liều mạng bị thương cũng phải đoạt binh khí trước rồi bẻ cánh tay, phế cánh tay của họ, đám người này sẽ trở thành cục sạc dự phòng loại lớn của hắn, mặc hắn nắm giữ. Bây giờ đã có rất nhiều đệ tử Thất Tinh Môn, chẳng sợ không có chỗ ném công lực. Hấp thụ trước rồi truyền lại sau. Trời cho phúc lợi, đám đệ tử Thiên Lam Cốc chuyển sang Thất Tinh Môn lập tức vui mừng như điên. Bị Đỗ Cách lột đồ cũng chẳng sao cả. Hưởng thụ niềm vui công lực tăng mạnh, đám đệ tử phản nghịch này cảm thấy Thất Tinh Môn mới là nhà của mình, sau đó hò hét khẩu hiệu càng thêm vang dội. Sáu trúc cơ liên tiếp lao ra, đệ tử Thiên Lam Cốc ở dốc trên đều nhìn đến ngơ ngác. Biểu hiện bên ngoài của thay trời hành đạo không dễ thấy, Đỗ Cách không nói, dù đệ tử Thất Tinh Môn hét khẩu hiệu “cân bằng công lực”, họ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ thấy các trưởng lão nhà mình sau khi bị kéo đứt cánh tay, lột sạch xong, đám đệ tử phản đồ kia lại mừng rỡ như điên...Sự biến thái và điên cuồng của Đỗ Cách khiến họ muốn xông lên cũng không dám, sợ mình sẽ nối gót các trưởng lão. Dù sao dáng vẻ thất bại của các trưởng lão quá thê thảm! Có đệ tử tinh mắt đã sớm nhìn thấy trưởng lão mất cánh tay trần truồng trong đội ngũ của Đỗ Cách, ai nấy đều chấn động không khép miệng được. Kẻ đánh đến cửa là ma đầu gì thế này! Quá tàn bạo. Lẽ nào hôm nay Thiên Lam Cốc phải chết...
“Sở trưởng lão, đừng đi.”




